Niềm Vui Dâng Tặng Cho Đời,
Nỗi Buồn Xin Gởi Mây Trời Mang Đi

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Nắng Lành

Ơn trời ban phát nắng cho

Ai dùng nắng nhỏ, nắng to mặc lòng

Nồng nàn là nắng hừng đông

Rực rỡ là thứ nắng hồng ban mai

Bồi hồi như nắng xiên khoai

Nhớ nhung nắng quái, thương ai nắng vàng

Giận hờn nên nắng chang chang

Bực mình nắng gắt, bẽ bàng nắng hanh

Dịu dàng biết mấy nắng xanh

Người yêu nên gọi…” nắng lành “ hỡi ai .

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Chồng tôi…

Chồng tôi, Ông ấy làm thơ

Mà tôi ít có thì giờ được nghe

Hết xuân rồi lại sang hè

Thu qua, Đông tới bộn bề quanh năm

Mải mê công việc làm ăn

Tứ thơ chưa thẩm, lời văn chưa bình

Riêng tôi chịu thiệt đã đành

Chồng tôi mãi vẫn chưa thành “ Nhà thơ

Vô Duyên

Ngẫm mình cũng thật vô duyên

Thẩn thơ nên chẳng Hội viên, Hội tròn

Đã không ra cục, ra hòn

Còn mong chi tới hội tròn, hội viên

Thế là Chúa chẳng biết tên

Vua không biết mặt, khỏi phiền đến thân .

Buồn…..

Ngồi nhà buồn lắm ai ơi

Mà sao những lúc đi chơi cũng buồn

Đi chơi là để tạo nguồn

Những mong chuyển cái sự buồn thành vui

Vậy mà lạ nhỉ ai ơi

Tưởng rằng có được niềm vui, lại buồn

Ước gì trời đổ mưa tuôn

Để bao nhiêu cái sự buồn trôi theo

Cho trời trở lại trong veo

Cho đời mát mái, xuôi chèo thì vui

Gác Kiếm

(Kỷ niệm khi về hưu)

Ai còn nán lại tùy ai

Mình về kẻo nữa một mai khó về

Mình về giấy rách giữ lề

Cái duyên buộc với đồng quê những ngày

Câu thơ dẫu vụng chưa hay

Yêu gìa cũng viết trao tay bạn già

Khi vui điếu thuốc chén trà

Khi buồn ngâm vịnh cho qua sự buồn

Vốn đâu mà bảo đi buôn

Dâu ao thả cá, đâu vườn trồng cây

Mình về vẫn trắng đôi tay

Lợi danh chẳng chút mảy may tơ hào

Nên lòng thư thái dường bao

Bạn bầu gần gũi dạt dào tình thân .


Tiếng Tơ

(Xin tặng đồng môn THBL )
Trưa hè vang tiếng ve ngân
Gợi bao kỷ niệm, xa gân trường ta
Nhớ thời mực tím chưa xa
Cỏ may theo bước chân ta đến trường
Biết bao gương mặt thân thương
Dãy nhà, phố cũ con đường nắng trưa
Mái trường Trung Học Bình Long
Người nam, kẻ bắc bây giờ còn ai
Nghĩa Thầy, tình Bạn không phai
Nửa vòng thế kỷ, chặng dài thời gian
Cuộc đời như một cung đàn
Bổng trầm, trong đục nhặt khoan vui buồn
Tiếng tơ xin gởi về nguồn
Mang ơn sâu đậm, mái trường thân thương .