Tự nhiên làm cho tôi nhớ lại cũng ngày này cách đây 35 năm, trời cũng bổng nhiên đổ trận mưa rào, như là trút đi, gội rửa sạch được nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc trên mảnh đất miền nam .
Ba mươi lăm năm không phải là ngắn, nhưng trong tiềm thức của nhiều người cũng không đến nỗi dài. Tôi không mong muốn khơi lại những nỗi đau, nỗi buồn, hoặc là chia sẻ những niềm vui cho riêng ai cả .
Cũng ngày này năm đó, khi " quân giải phóng " tiến vào Sàigòn, tôi cũng như tất cả mọi người đều nghĩ : Mọi việc đã kết thúc,
Nhìn nét mặt âu lo, có phần sợ sệt của anh em trong Đoàn khi nói lời chia tay nhưng không hẹn ngày gặp lại, tôi cũng cảm thấy lo âu ! .
Tại ngã tư Chợ Nhỏ Thủ Đức, có 3 Binh Sĩ và một Sĩ Quan chỉ huy khẩu đội 105 m/m đã anh dũng nằm xuống bên khẩu súng pháo của mình, sau khi đã chiến đấu cầm chân " đoàn quân giải phóng " đang lăm le tiến về Sài gòn.
Còn nhiều, nhiều hơn nữa những người Chiến Sĩ VNCH đã hy sinh đến giờ phút cuối cùng của Chính Quyền VNCH. Nhưng họ nào biết, sự hy sinh của họ trong những giờ phút lâm chung của bộ máy và chính quyền này, có ai ghi công trạng cho họ đâu !
Một chế độ của những kẻ bất tài, vô dụng đã dẫn đến sự hy sinh của lớp trẻ Việt Nam một cách vô lý !
Trên cầu Đồng Nai những Chiến Sĩ dũng cảm chiến đâu để ngăn chặn đối phương đã anh dũng nằm xuống trong những giờ phút cuối, thân xác các Anh bị cán dẹp bởi những chiếc bánh xe quân sự đủ loại của " đoàn quân thần tốc " tiến về Sài gòn, sao mà thương cảm quá !
Nhưng tôi cam chịu, vì đây là quê hương của mình !.
Bình Long tháng 4/2010
Ngô Việt Sương