Niềm Vui Dâng Tặng Cho Đời,
Nỗi Buồn Xin Gởi Mây Trời Mang Đi

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Phút chạnh lòng

Sáng nay 30/04/2010, bầu trời sao lại u ám đến lạ, nhỏ xuống vài giọt mưa, như là nhỏ lệ khóc cho ai đó ?
Tự nhiên làm cho tôi nhớ lại cũng ngày này cách đây 35 năm, trời cũng bổng nhiên đổ trận mưa rào, như là trút đi, gội rửa sạch được nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc trên mảnh đất miền nam .
Ba mươi lăm năm không phải là ngắn, nhưng trong tiềm thức của nhiều người cũng không đến nỗi dài. Tôi không mong muốn khơi lại những nỗi đau, nỗi buồn, hoặc là chia sẻ những niềm vui cho riêng ai cả .
Tôi chỉ chạnh lòng khi nghĩ về ngày 30 tháng 4 năm 1975 :
Cũng ngày này năm đó, khi " quân giải phóng " tiến vào Sàigòn, 
tôi cũng như tất cả mọi người đều nghĩ : Mọi việc đã kết thúc,
Nhìn nét mặt âu lo, có phần sợ sệt của anh em trong Đoàn khi nói lời chia tay nhưng không hẹn ngày gặp lại, tôi cũng cảm thấy lo âu ! .
Sau khi đã làm xong thủ tục bàn giao cho " đơn vị bộ đội " tiếp nhận, chúng tôi bước ra khỏi Trung Tâm Phát Tuyến An Xương, mà trong lòng mọi người đều mang nỗi lo âu, hồi hộp. 
Suốt quãng đường từ Bà Quẹo về đến Biên Hòa tôi đã chứng kiến tại Trường Trung Học Đắc Lộ ( gần ngã tư Bảy Hiền ) những đồng bào tránh nạn bị chết do đạn pháo kích vào Sàigòn trong đêm 29 và sáng 30/4, số bà con bị thương thì lê lết vào Bệnh Viện Vì Dân gấn đó. 
Nhưng lúc này lại không còn Bác sĩ, vì có lẽ đã lên trực thăng của Hạm Đội ra đi trong đêm hoặc là không dám đến nhiệm sở. 
Còn các Binh Sĩ tử trận, xác còn nằm vất vưỡng bên những ổ chiến đấu, trong những chiếc xe quân sự, trong khi đồng đội của họ đã bỏ chạy tán loạn, các Sĩ Quan chỉ huy cũng có thể là đã leo lên máy bay đi từ rất sơm trước khi Sài gòn thất thủ.
Tại ngã tư Chợ Nhỏ Thủ Đức, có 3 Binh Sĩ và một Sĩ Quan chỉ huy khẩu đội 105 m/m đã anh dũng nằm xuống bên khẩu súng pháo của mình, sau khi đã chiến đấu cầm chân " đoàn quân giải phóng " đang  lăm le tiến về Sài gòn.
Còn nhiều, nhiều hơn nữa những người Chiến Sĩ VNCH đã hy sinh đến giờ phút cuối cùng của Chính Quyền VNCH. Nhưng họ nào biết, sự hy sinh của họ trong những giờ phút lâm chung của bộ máy và chính quyền này, có ai ghi công trạng cho họ đâu ! 
Vì các vị quan to. mặt bự đã ung dung leo lên máy bay trốn đi trong đêm mất rồi. 
Họ hy sinh mà gia đình, cha mẹ, anh em không biết là : Con, Em, Cha, Chồng của mình còn sống hay đã chết, không ai là người báo tử, không ai là người chôn cất cho họ, phủ phàng quá!
Một chế độ của những kẻ bất tài, vô dụng đã dẫn đến sự hy sinh của lớp trẻ Việt Nam một cách vô lý !
Trên cầu Đồng Nai những Chiến Sĩ dũng cảm chiến đâu để ngăn chặn đối phương đã anh dũng nằm xuống trong những giờ phút cuối, thân xác các Anh bị cán dẹp bởi những chiếc bánh xe quân sự đủ loại của " đoàn quân thần tốc " tiến về Sài gòn, sao mà thương cảm quá !
Cũng như cả triệu người làm việc cho bộ máy chính quyền cũ, tôi cũng bị tập trung đi học tập cải tạo ! 
Trong thời gian học tập, lao động, chúng tôi phải đi gỡ bom, mìn ( mặc dù tôi chưa bao giờ biết sử dụng súng đạn )....., chôn cất các Chiến Sĩ đã anh dũng hy sinh trong những giờ phút cuối cùng của chế độ.
Nhưng tôi cam chịu, vì đây là quê hương của mình !.


Bình Long tháng 4/2010
Ngô Việt Sương

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Cảnh đẹp Bình Long

Nữ sinh Bình Long

Dốc Tàu Ô - Tân Khai
Đồng ruộng Bình Long (Tân Khai)
Cao su mùa lá rụng

Đường trong lô cao su

Thác số 4




Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010

Tương lai !



?




Tôi tự hỏi không biết mình sẽ làm được gì, để tất cả trẻ em đều được hồn nhiên vui chơi như thế này

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Cha và con


Truyện của tôi !

Người cha phàn nàn với con : “Cha làm nghề dạy học được hơn 30 năm Cha chỉ mong lập gia đình, sinh con. Sau này con phải có những kiến thức và thành tích hơn Cha thì thỏa ước nguyện vô cùng .
Nhưng ! Cha hơi thất vọng, vì bây giờ Con được đầy đủ điều kiện từ vật chất đến tinh thần và lại được các Thầy Cô, nhà trường truyền đạt cho rất nhiều kiến thức mà ngày xưa Cha và Mẹ chưa được biết đến. Cứ tưởng con sẽ trưởng thành vào đời cũng là một Cô, Cậu Cử hoặc hơn thế nữa !
Không ngờ ! Con cũng chỉ tốt nghiệp được Cao đẳng , khiến Cha thất vọng quá !
Người con nghe người Cha tâm sự, nét mặt có vẻ suy nghĩ, đắn đo một lúc lâu :
Thưa ngày xưa Cha chọn nghề dạy học là theo lý tưởng cao quí của nghề nghiệp hay cốt là để mưu sinh ?
Người cha chậm rãi trả lời :
Thì lúc bấy giờ thị tuyển đạt thì học rồi ra làm nghề chứ chưa nghĩ đến đó là lý tưởng gì cả !
Người con nói ngay :
Như vậy thì Cha làm nghề cũng chỉ là để mưu sinh là chính phải không ?
Người Cha trả lời :
Dù làm nghề gì thì cũng phải sống chứ con !
Người con lại hỏi :
Thế thì mội tháng lương Nhà giáo của Cha nhận được bao nhiêu ?
Người Cha trả lời :
Mỗi tháng nhận đủ các khoản cộng lai cũng gần hai triệu hoặc hơn chút đỉnh .
Lúc này người con mạnh dạn hơn :
Như vậy thì Cha đừng nên trách con vì đã làm cho Cha thất vọng, mà Cha nên hiểu về con nhiều hơn mới đúng !
Người Cha ngạc nhiên :

Con nói như vậy là sao ?
Người con giải thích : Thưa Cha, khi con thi Đại học, Cha có định hướng cho con vào ngành sư phạm và kết quả kỳ thi con đã đậu vào Đại học sư phạm với điểm số khá cao, nhưng con lại không theo học trường đó, mà con lại thi vào một trường Cao đẳng mà ngành học lúc đó khi ra trường là một đỉnh cao của trào lưu xã hội đổi mới . Để rồi khi con tốt nghiệp ra trường với tấm bằng Cao đẳng. Khiến cho Cha thất vọng .
Nhưng con xin thưa với Cha rằng :
Nếu con theo học Đại học thì thời gian kéo dài đến 5 – 6 năm mới ra trường, chi phí cho việc học lại quá tốn kém, mà khi ra trường lại còn phải “ van ông - lạy bà “ mới có được một chỗ làm, sau đó còn lắm nhiêu khê nữa mới có lớp để dạy . Mà lương tháng thu nhập đâu có hơn gì Cha. Trong bối cảnh xã hội giá cả cao vọt như tên lửa tầm xa, thì thử hỏi làm sao con sống được, để mà nuôi dưỡng lý tưởng chứ !
Còn như hiện nay, mặc dù con chỉ tốt nghiệp cao đẳng, nhưng mà con lại làm đúng công việc mà ngành con được học . Thu nhập mỗi tháng bằng 5 – 6 tháng lương của Cha gộp lại, vậy thưa Cha Cao đẳng chưa chắc là thua Đại học phải không ?
Con còn trẻ, nếu cần con sẽ học thêm, hiện nay bằng Đại học từ xa, từ gần dễ có lắm. Bản thân con không bao giờ từ chối kiến thức, chỉ sợ kiến thức từ chối con thôi .
Con thành thật xin lỗi Cha vì đã nói lên những điều quá thật .
Người Cha im lặng …..

Hai cha con cùng ngồi nói về chuyện nghề nghiệp :
Người Cha : Cha đây đã từng làm thợ phục vụ trong ngành điện, có thâm niên trên dưới 40 năm. Nhưng mà Cha nhận thấy Con và Bạn thợ trong ngành điện bây giờ sao khác với thời Cha ngày xưa quá !
Người con ngạc nhiên hỏi lại : Cha nhận thấy khác ở điểm nào ? Về mặt kỹ thuật, năng lượng, chất lượng hay có điểm gì khác hả Cha ?
Người Cha : Không đề cập đến chuyên môn, hay kỹ thuật . Mà Cha chỉ muốn nói về phong cách phục vụ thôi .
Người con : Con tưởng chuyện gì chứ, chuyện đó thì con xin thưa với Cha rằng : Ngày xưa Cha và các Chú, Bác trong ngành phải đến từng nhà xin chủ nhà cho được bán điện. 
Chúng con ngày nay thì ngược lại . Chủ hộ phải đến chỗ chúng con năn nỉ xin được mua điện. 
Thời của Cha là đến nhà xin chủ nhà cho thu tiền điện, còn bây giờ chúng con yêu cầu chủ hộ phải nộp tiền điện.
Phong cách phục vụ thời đại mới thì phải khác chứ Cha . Cũng như điện hồi xưa chạy bằng động cơ diesel mà không thấy nói lỗ, còn bây giờ điện chạy bằng nước mà vẫn cứ thấy lỗ là vậy đó, sao Cha lại lạc hậu thế !
Người Cha im lặng……

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

THBL-6869: Thư ngắn tình nhiều

Ngoan và các bạn thân mến !
Hôm qua mình có vô nhà Sương, đọc qua các trang bài của các bạn, mình vui lắm. Vì chúng ta vẫn quây quần bên nhau như những năm còn học tại THBL và vui sống trên mảnh đất Bình Long nhiều đau thương nhưng giàu thân thương !
Nhân có trang blog THBL6869 mình xin chúc cho gia đình 6869 luôn vui vẻ và phát đạt, qua trang blog các bạn nên thường xuyên thông tin cho bạn bè nhé !
Thôi chúc sức khỏe tất cả các bạn !
Trần Đại Thắng

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Tục lệ Tết !

" Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Trên phố đông người qua…

Phong tục ngày Tết

Từ xưa đến nay, người dân Việt quanh năm thường làm ăn vất vả, ít khi nghỉ ngơi, nhiều người còn phải sống xa quê hương. Chỉ có những ngày Tết là dịp để mọi người đoàn tụ gia đình và chơi xuân.

vì vậy việc chuẩn bị cho ngày Tết được tiến hành rất công phu, thường bắt đầu từ tháng chạp. Nhà nào cũng lo mua gạo nếp, đậu xanh để gói bánh chưng, bánh tét và mua muối, gia vị để đầy đủ trong nhà, chuẩn bị cho những bữa ăn ấm cúng bên gia đình. Nhiều gia đình còn muối dưa hành, làm củ kiệu.

Tết bắt đầu của một năm mớị, với tất cả niềm vui và hy vọng về mọi điều tốt lành. Trước Tết, nhà nào cũng dành thời gian lau quét, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, lau chùi bàn thờ, đánh bóng lư đồng, trang trí nhà cửa thật đẹp (với câu đối, cây hoa, tranh…) để đón Tết, chuẩn bị đồ ăn (bánh chưng, bánh tét, giò, chả, dưa chua, mứt tết, hạt dưa, các loại trái cây...), đồ uống (rượu, trà..) đầy đủ cho ba ngày Tết.

Có rất nhiều phong tục Tết được dân ta truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, và mỗi địa phương có một số phong tục đặc sắc riêng. Tuy nhiên, mỗi người con đất Việt hầu hết đều gìn giữ một số phong tục chính, mang đậm nét bản sắc văn hóa dân tộc.


Tục gửi thiệp chúc Tết


Đây là phong tục mới có trong thời hiện đại. Thiệp chúc Tết thường có màu sắc tươi sáng, như màu vàng, hồng, đỏ... với hoa mai, hoa đào, dưa hấu, bánh chưng, bánh tét, câu đối, em nhỏ… Câu chúc tết phổ biến nhất vẫn là “ Chúc mừng năm mới ”, “ An khang - Thịnh vượng”, “ Vạn sự như ý ”…


Tục cúng ông Táo (hay còn gọi là Táo Quân, Vua Bếp)


Người ta thường mua hai mũ ông Táo có hai cánh chuồn và một mũ dành cho Táo bà không có cánh chuồn, ba cái áo bằng giấy cùng một con cá chép (còn sống hoặc bằng giấy, hoặc cũng có thể dùng loại vàng mã gọi là “cò bay ngựa chạy ”) để làm phương tiện cho “ Vua bếp” lên chầu trời.

Ông Táo sẽ tâu với Ngọc Hoàng về việc làm ăn, cư xử của mỗi gia đình ở hạ giới. Lễ cúng thường diễn ra trước 12 giờ trưa, sau khi cúng xong, người ta sẽ hóa vàng đồ lễ, nếu có cá sống thì sẽ đem thả xuống sông, hồ, biển hay giếng nước, tùy theo khu vực họ sinh sống.

Từ Nghệ An trở ra bắc, người ta thường mua cá chép sống về cúng rồi thả xuống sông, hồ hoặc thả vào giếng, nuôi cá cho đến lớn để cá trông coi gia đình luôn thịnh vượng, con cháu được đỗ đạt, làm ăn được hanh thông. Có gia đình quan niệm nên phóng sinh để cá hóa thành rồng đưa ông Táo lên trời.

Riêng vùng Nam Trung Bộ trở vào thì tục lệ này có phần khác, theo quan niệm của họ, để tỏ lòng biết ơn các Táo, họ có thể dâng hoa quả, kẹo, bánh mứt... miễn là đồ ngọt, là cây nhà lá vườn chứ không cần cầu kì, mà chỉ cần lòng thành. Đặc biệt ở các tỉnh nam trung bộ thường có bánh cốm làm bằng bột nếp rang nở, ở miền nam là món bánh mè hay còn gọi là “ thèo lèo ”.

Tục tặng quà Tết, sắm quần áo mới cho trẻ con

Trước Tết, người Việt thường chuẩn bị quà tết để biếu ông bà, cha mẹ, hay những ân nhân của gia đình. Ngày nay, quà tết thường được gói với những hoa văn đẹp mắt để tặng "sếp", đối tác. Quà tết thường là đồ thực phẩm có thể ăn, uống được trong dịp tết như: trà, bánh kẹo, rượu, sôcôla…

Ngoài ra, trẻ con cũng thường được cha mẹ mua cho quần áo mới, đẹp để mặc tết, thường chọn mua quần áo hơi rộng để mong các em lớn nhanh, khỏe mạnh.


Tục cúng giao thừa


Diễn ra vào thời điểm giao nhau giữa năm cũ và năm mới, khoảng từ nửa đêm hôm ba mươi đến một giờ sáng mùng một. Đồ lễ thường được bày trên bàn thờ ngoài sân, vườn. Người Việt tin rằng mỗi năm có một ông " Hành Khiển ", coi việc nhân gian, hết năm thì thần nọ bàn giao cho thần kia, nên làm lễ cúng tế để tiễn đưa ông cũ và đón ông mới.


Tục cúng tổ tiên, ông bà


Thường vào sáng ngày mùng một, hoặc nhiều gia đình miền Trung cúng cả ba ngày Tết. Đồ cúng gồm có “hương, đăng, hoa, quả : ” (nhang, đèn cầy - nến, bông - hoa tươi, trái cây tươi), đồ ăn cần có: bánh chưng - bánh tét, thịt kho (hay cá kho), dưa giá, chả lụa...; đồ uống cần có: rượu, trà.

Ngoài ra, ở nhiều gia đình còn mua 2 cây mía (còn nguyên ngọn) để ông bà, tổ tiên có thể dùng như cây gậy khi đi về thăm con cháu.


Tục đi thăm viếng, chúc Tết


Mùng một thì tết nhà cha
Mùng hai tết mẹ (vợ), mùng ba tết thầy


Câu ca dao trên hàm ý chúc tết gia đình và bà con theo thứ tự thời gian. Theo đó, mùng một đến nhà cha, hay nhà nội để chúc tết, mùng hai đến nhà mẹ, hay nhà vợ, nhà ngoại để chúc tết và ngày mùng ba đến nhà thầy cô giáo (cũng có nghĩa là ngày để hội ngộ cùng bạn bè cũ).

Đây là quan niệm truyền thống, ngày nay cũng có nhiều người không còn theo thứ tự trên nữa, mà tùy thuộc vào thời gian, hoàn cảnh và điều kiện cho phép, vì có thể gia đình cha mẹ hai bên ở xa nhau.


Tục mừng tuổi (lì xì)


Người Việt trước tết thường đổi một ít tiền mới ( tiền giấy và tiền xu ) và chuẩn bị sẵn các phong bao màu đỏ ( màu đỏ là màu may mắn) để lì xì cho trẻ em và mừng tuổi cho người già vào dịp Tết.

Trước đây người Việt thường không có thói quen tổ chức sinh nhật, nên chỉ khi đến năm mới thì mọi người mới được coi là thêm một tuổi. Do đó tục lì xì ( mừng tuổi ) ra đời, tiền lì xì ( mừng tuổi ) là tiền may mắn nhằm mong cho trẻ em hay ăn chóng lớn, còn người già thì càng thêm thọ.

Lì xì để xua đuổi điều xấu, cầu may mắn cho trẻ nhỏ trong năm mới là một điều nên làm, nhưng ngày nay phong tục này ít nhiều bị bóp méo khi một số người quá đặt nặng giá trị vật chất của các phong bao lì xì, hay xem đó là một cơ hội để " biếu xén " cha mẹ chúng hơn là mừng tuổi cho trẻ nhỏ.


Tục chọn ngày lành để làm việc


Từ ngày mùng hai Tết trở đi, người ta tùy theo công việc của mình mà chọn ngày lành để bắt đầu làm việc. Người thì chọn ngày khai bút, người thì chọn ngày mở cửa hàng, người thì chọn ngày xuất hành...

Ngày đầu làm việc thường là mọi người gặp gỡ và chúc nhau những điều tốt đẹp trong năm mới. Ở các công ty, lãnh đạo công ty thường lì xì cho toàn thể nhân viên và cùng nhau trò chuyện về những việc sẽ phấn đấu trong năm mới.


Tục đi lễ chùa và hái lộc


Sau khi cúng giao thừa xong, nhiều ngườiđi lễ ở chùa, đền, miếu... để xin Phật, Thánh, Thần phù hộ độ trì cho bản thân và gia đình cả năm được mạnh khỏe, bình an và mọi sự như ý.Đặc biệt, họ thường đến chùa hái (hay “xin”) lộc. “Lộc” nghĩa là chồi, lá non nhưng nó cũng đồng âm với từ “tài lộc” nghĩa là “tài sản, thịnh vượng, giàu có” về mặt vật chất và đây mới là lý do chính khiến nhiều người vẫn rất tin vào tục lệ này.Sau khi hái (hay “xin”) lộc xong, người Việt thường treo lộc đó trong nhà và để khô cho đến hết năm đó.

NVS

(tổng hợp

Tình yêu

Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.

Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.

Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.

Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co, lúc giãn, lúc còn đứt ngay.

Tình yêu như thể ông say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.

Tình yêu như thể điểm mười.
Có học cho hết cả đời vẫn mong.

Tình yêu như thể đuôi công.
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.

Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!

Tình yêu như thể thỏi son,
Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi.


Yêu là không hối tiếc

Có lỗ tai mà như điếc
Yêu phải biết cương quyết
Nồng nàn và kịch liệt
Yêu là phải chịu thiệt
Xài tiền không được tiếc
Yêu cho tới sức tàn lực kiệt
Cho tới khi tứ chi bại liệt
Miễn cái chi cần là không liệt
Yêu dzậy mới là yêu…thiệt !

Định nghĩa sống :
" Phải " để luôn sống và làm theo lẽ phải,
" Thật " để luôn sống thật,
" Nhẫn " để tha thứ,
" Tâm " để yêu thương.
Tóm lại : Làm người sống trên đời này " Phải Thật Nhẫn Tâm " thì mới sống được !!!.

Ngô Việt Sương