Đêm nay trên trời chỉ một vì sao !
Ai đang vui sướng nơi nào nhỉ ?
Có biết nơi đây - một kẻ buồn....
Ai mua tôi bán mảnh tim rơi
Tim ấy đau thương, rạn nứt rồi
Chính bởi vì sao hiền dịu ấy
Lạnh lùng vò xé trái tim tôi...
Niềm Vui Dâng Tặng Cho Đời,
Nỗi Buồn Xin Gởi Mây Trời Mang Đi
Nỗi Buồn Xin Gởi Mây Trời Mang Đi
Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010
Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010
“Lấy vợ” hay “đi tù”
Thưa Ông !
Tôi vừa nhận được thiệp mời báo tin dự đám cưới của ông, cách đây 12 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...Giờ này mà tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông đa trao nhẫn cưới cho vợ ông, cũng đồng nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi của ông rồi !?
(Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm, nhưng đồng nghĩa :
"lấy vợ và đi tù " .
Mụ vợ của tôi ! ( Thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho ),
Mụ vợ của ông ( trong tương lai gần ) và các Mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống như nhau, bởi họ đều mang trong người giòng máu chiếm hữu, lúc nào cũng chảy rần rật trong họ .
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè mắt chưa chắc được dịp, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi điện thoại bàn nơi làm việc , gọi vào di động, nếu ...không ...thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài ra như cái ông bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ô-sin để trông con, làm việc nhà , còn mụ có thời gian rảnh rang để... trông tôi....có thảm không cơ chứ.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi điện thoại .
Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao lại ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoké bàn tay vàng ?”, còn không khí mà im lặng thì mụ dán tai vào máy , rít lên: “ Tại sao lại yên tĩnh thế, có phải rửng mỡ mò vào khác sạn ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn lên mà thất kinh cả hồn vía, khi nhìn thấy mụ : tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà ! ( sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước ). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng hôm sau, chưa kịp hồi sức, thì đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...
Tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo , trước còn lịch lãm, hào hoa nhất ( ông biết mà ) dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước ( mà vẫn thò tay cấu nhau ), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn . Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “ thở " nhưng cũng chỉ là “ thở hắt ”, nhất quyết không cho “ thở dài ”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “ Sợ em nào gọi hay sao mà tắt ”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật oai phong lẫm liệt , vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu : tài liệu A, B , C ông để ở đâu ?
Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ .Thực ra mụ ( và các mụ ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi ( và chúng ta là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa thì các mụ đâm cũng thủng ông ạ !.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào thì các mụ mới hài lòng không ? Câu hỏi không bao giờ có câu trả lời không bao giờ mụ thỏa mãn , bởi :
* Nếu ông cáu gắt : Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
* Nếu Ông vui vẻ : Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
* Nếu Ông chu đáo : Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu đi cũng bảo tại chồng, già đi cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để rình mò đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ).
Vừa rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thỉnh thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu cai tù ). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 nhiệm vụ , là xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải kêu gọi bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em làm bên phòng tiếp tân để lỡ mụ có gọi điện thọai kiểm soát. Nhưng đã tôi mất hết 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá hối hận, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách vùng lên mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu vùng lên đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét ( mụ ấy đếm từng số km...nữa chứ...)
Chào ông !
( Đây là một email gởi cho Anh Trân Đại Thắng, thấy hay hay, nên tôi xin đăng để giảm “ tress” ) .
Tôi vừa nhận được thiệp mời báo tin dự đám cưới của ông, cách đây 12 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...Giờ này mà tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông đa trao nhẫn cưới cho vợ ông, cũng đồng nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi của ông rồi !?
(Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm, nhưng đồng nghĩa :
"lấy vợ và đi tù " .
Mụ vợ của tôi ! ( Thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho ),
Mụ vợ của ông ( trong tương lai gần ) và các Mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống như nhau, bởi họ đều mang trong người giòng máu chiếm hữu, lúc nào cũng chảy rần rật trong họ .
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè mắt chưa chắc được dịp, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi điện thoại bàn nơi làm việc , gọi vào di động, nếu ...không ...thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài ra như cái ông bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ô-sin để trông con, làm việc nhà , còn mụ có thời gian rảnh rang để... trông tôi....có thảm không cơ chứ.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi điện thoại .
Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao lại ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoké bàn tay vàng ?”, còn không khí mà im lặng thì mụ dán tai vào máy , rít lên: “ Tại sao lại yên tĩnh thế, có phải rửng mỡ mò vào khác sạn ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn lên mà thất kinh cả hồn vía, khi nhìn thấy mụ : tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà ! ( sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước ). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng hôm sau, chưa kịp hồi sức, thì đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...
Tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo , trước còn lịch lãm, hào hoa nhất ( ông biết mà ) dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước ( mà vẫn thò tay cấu nhau ), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn . Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “ thở " nhưng cũng chỉ là “ thở hắt ”, nhất quyết không cho “ thở dài ”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “ Sợ em nào gọi hay sao mà tắt ”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật oai phong lẫm liệt , vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu : tài liệu A, B , C ông để ở đâu ?
Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ .Thực ra mụ ( và các mụ ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi ( và chúng ta là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa thì các mụ đâm cũng thủng ông ạ !.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào thì các mụ mới hài lòng không ? Câu hỏi không bao giờ có câu trả lời không bao giờ mụ thỏa mãn , bởi :
* Nếu ông cáu gắt : Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
* Nếu Ông vui vẻ : Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
* Nếu Ông chu đáo : Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu đi cũng bảo tại chồng, già đi cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để rình mò đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ).
Vừa rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thỉnh thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu cai tù ). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 nhiệm vụ , là xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải kêu gọi bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em làm bên phòng tiếp tân để lỡ mụ có gọi điện thọai kiểm soát. Nhưng đã tôi mất hết 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá hối hận, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách vùng lên mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu vùng lên đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét ( mụ ấy đếm từng số km...nữa chứ...)
Chào ông !
( Đây là một email gởi cho Anh Trân Đại Thắng, thấy hay hay, nên tôi xin đăng để giảm “ tress” ) .
Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010
Sương Nguyệt
“Sương” gom hết những rêu chiều xanh rũ,
Đắp không đầy rẻo khuyết nửa vầng “Trăng”
Trong đêm lạnh nghe “Sương” tày đẫm ướt,
“Trăng” mơ gì trên những đám mây giăng ?
Gió nhớ gió, gió thầm thì với nắng,
Cuối chân trời bất tận lả lơi xanh,
Cội đá xanh, lặng lẽ thắm rêu thềm .
Giọt “Sương” vỡ âm thầm trên mái lá ,
“Trăng” im ắng, buổi trưa nào lỡ hẹn
Để ven đường lá buốt bước chân êm
“Sương” như khói bay mờ trên mái phố
“Trăng” mơ hồ trong lá biếc vòm cây .
Đắp không đầy rẻo khuyết nửa vầng “Trăng”
Trong đêm lạnh nghe “Sương” tày đẫm ướt,
“Trăng” mơ gì trên những đám mây giăng ?
Gió nhớ gió, gió thầm thì với nắng,
Cuối chân trời bất tận lả lơi xanh,
Cội đá xanh, lặng lẽ thắm rêu thềm .
Giọt “Sương” vỡ âm thầm trên mái lá ,
“Trăng” im ắng, buổi trưa nào lỡ hẹn
Để ven đường lá buốt bước chân êm
“Sương” như khói bay mờ trên mái phố
“Trăng” mơ hồ trong lá biếc vòm cây .
Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010
Phút chạnh lòng
Sáng nay 30/04/2010, bầu trời sao lại u ám đến lạ, nhỏ xuống vài giọt mưa, như là nhỏ lệ khóc cho ai đó ?
Tự nhiên làm cho tôi nhớ lại cũng ngày này cách đây 35 năm, trời cũng bổng nhiên đổ trận mưa rào, như là trút đi, gội rửa sạch được nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc trên mảnh đất miền nam .
Ba mươi lăm năm không phải là ngắn, nhưng trong tiềm thức của nhiều người cũng không đến nỗi dài. Tôi không mong muốn khơi lại những nỗi đau, nỗi buồn, hoặc là chia sẻ những niềm vui cho riêng ai cả .
Tự nhiên làm cho tôi nhớ lại cũng ngày này cách đây 35 năm, trời cũng bổng nhiên đổ trận mưa rào, như là trút đi, gội rửa sạch được nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc trên mảnh đất miền nam .
Ba mươi lăm năm không phải là ngắn, nhưng trong tiềm thức của nhiều người cũng không đến nỗi dài. Tôi không mong muốn khơi lại những nỗi đau, nỗi buồn, hoặc là chia sẻ những niềm vui cho riêng ai cả .
Tôi chỉ chạnh lòng khi nghĩ về ngày 30 tháng 4 năm 1975 :
Cũng ngày này năm đó, khi " quân giải phóng " tiến vào Sàigòn, tôi cũng như tất cả mọi người đều nghĩ : Mọi việc đã kết thúc,
Nhìn nét mặt âu lo, có phần sợ sệt của anh em trong Đoàn khi nói lời chia tay nhưng không hẹn ngày gặp lại, tôi cũng cảm thấy lo âu ! .
Cũng ngày này năm đó, khi " quân giải phóng " tiến vào Sàigòn, tôi cũng như tất cả mọi người đều nghĩ : Mọi việc đã kết thúc,
Nhìn nét mặt âu lo, có phần sợ sệt của anh em trong Đoàn khi nói lời chia tay nhưng không hẹn ngày gặp lại, tôi cũng cảm thấy lo âu ! .
Sau khi đã làm xong thủ tục bàn giao cho " đơn vị bộ đội " tiếp nhận, chúng tôi bước ra khỏi Trung Tâm Phát Tuyến An Xương, mà trong lòng mọi người đều mang nỗi lo âu, hồi hộp.
Suốt quãng đường từ Bà Quẹo về đến Biên Hòa tôi đã chứng kiến tại Trường Trung Học Đắc Lộ ( gần ngã tư Bảy Hiền ) những đồng bào tránh nạn bị chết do đạn pháo kích vào Sàigòn trong đêm 29 và sáng 30/4, số bà con bị thương thì lê lết vào Bệnh Viện Vì Dân gấn đó.
Nhưng lúc này lại không còn Bác sĩ, vì có lẽ đã lên trực thăng của Hạm Đội ra đi trong đêm hoặc là không dám đến nhiệm sở.
Còn các Binh Sĩ tử trận, xác còn nằm vất vưỡng bên những ổ chiến đấu, trong những chiếc xe quân sự, trong khi đồng đội của họ đã bỏ chạy tán loạn, các Sĩ Quan chỉ huy cũng có thể là đã leo lên máy bay đi từ rất sơm trước khi Sài gòn thất thủ.
Tại ngã tư Chợ Nhỏ Thủ Đức, có 3 Binh Sĩ và một Sĩ Quan chỉ huy khẩu đội 105 m/m đã anh dũng nằm xuống bên khẩu súng pháo của mình, sau khi đã chiến đấu cầm chân " đoàn quân giải phóng " đang lăm le tiến về Sài gòn.
Còn nhiều, nhiều hơn nữa những người Chiến Sĩ VNCH đã hy sinh đến giờ phút cuối cùng của Chính Quyền VNCH. Nhưng họ nào biết, sự hy sinh của họ trong những giờ phút lâm chung của bộ máy và chính quyền này, có ai ghi công trạng cho họ đâu !
Tại ngã tư Chợ Nhỏ Thủ Đức, có 3 Binh Sĩ và một Sĩ Quan chỉ huy khẩu đội 105 m/m đã anh dũng nằm xuống bên khẩu súng pháo của mình, sau khi đã chiến đấu cầm chân " đoàn quân giải phóng " đang lăm le tiến về Sài gòn.
Còn nhiều, nhiều hơn nữa những người Chiến Sĩ VNCH đã hy sinh đến giờ phút cuối cùng của Chính Quyền VNCH. Nhưng họ nào biết, sự hy sinh của họ trong những giờ phút lâm chung của bộ máy và chính quyền này, có ai ghi công trạng cho họ đâu !
Vì các vị quan to. mặt bự đã ung dung leo lên máy bay trốn đi trong đêm mất rồi.
Họ hy sinh mà gia đình, cha mẹ, anh em không biết là : Con, Em, Cha, Chồng của mình còn sống hay đã chết, không ai là người báo tử, không ai là người chôn cất cho họ, phủ phàng quá!
Một chế độ của những kẻ bất tài, vô dụng đã dẫn đến sự hy sinh của lớp trẻ Việt Nam một cách vô lý !
Trên cầu Đồng Nai những Chiến Sĩ dũng cảm chiến đâu để ngăn chặn đối phương đã anh dũng nằm xuống trong những giờ phút cuối, thân xác các Anh bị cán dẹp bởi những chiếc bánh xe quân sự đủ loại của " đoàn quân thần tốc " tiến về Sài gòn, sao mà thương cảm quá !
Một chế độ của những kẻ bất tài, vô dụng đã dẫn đến sự hy sinh của lớp trẻ Việt Nam một cách vô lý !
Trên cầu Đồng Nai những Chiến Sĩ dũng cảm chiến đâu để ngăn chặn đối phương đã anh dũng nằm xuống trong những giờ phút cuối, thân xác các Anh bị cán dẹp bởi những chiếc bánh xe quân sự đủ loại của " đoàn quân thần tốc " tiến về Sài gòn, sao mà thương cảm quá !
Cũng như cả triệu người làm việc cho bộ máy chính quyền cũ, tôi cũng bị tập trung đi học tập cải tạo !
Trong thời gian học tập, lao động, chúng tôi phải đi gỡ bom, mìn ( mặc dù tôi chưa bao giờ biết sử dụng súng đạn )....., chôn cất các Chiến Sĩ đã anh dũng hy sinh trong những giờ phút cuối cùng của chế độ.
Nhưng tôi cam chịu, vì đây là quê hương của mình !.
Bình Long tháng 4/2010
Ngô Việt Sương
Nhưng tôi cam chịu, vì đây là quê hương của mình !.
Bình Long tháng 4/2010
Ngô Việt Sương
Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010
Cảnh đẹp Bình Long
Nữ sinh Bình Long
Dốc Tàu Ô - Tân Khai
Đường trong lô cao su
Thác số 4

Dốc Tàu Ô - Tân Khai
Đồng ruộng Bình Long (Tân Khai)
Cao su mùa lá rụng
Đường trong lô cao su
Thác số 4
Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010
Tương lai !
Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010
Cha và con
Truyện của tôi !
Người cha phàn nàn với con : “Cha làm nghề dạy học được hơn 30 năm Cha chỉ mong lập gia đình, sinh con. Sau này con phải có những kiến thức và thành tích hơn Cha thì thỏa ước nguyện vô cùng .
Nhưng ! Cha hơi thất vọng, vì bây giờ Con được đầy đủ điều kiện từ vật chất đến tinh thần và lại được các Thầy Cô, nhà trường truyền đạt cho rất nhiều kiến thức mà ngày xưa Cha và Mẹ chưa được biết đến. Cứ tưởng con sẽ trưởng thành vào đời cũng là một Cô, Cậu Cử hoặc hơn thế nữa !
Không ngờ ! Con cũng chỉ tốt nghiệp được Cao đẳng , khiến Cha thất vọng quá !
Người cha phàn nàn với con : “Cha làm nghề dạy học được hơn 30 năm Cha chỉ mong lập gia đình, sinh con. Sau này con phải có những kiến thức và thành tích hơn Cha thì thỏa ước nguyện vô cùng .
Nhưng ! Cha hơi thất vọng, vì bây giờ Con được đầy đủ điều kiện từ vật chất đến tinh thần và lại được các Thầy Cô, nhà trường truyền đạt cho rất nhiều kiến thức mà ngày xưa Cha và Mẹ chưa được biết đến. Cứ tưởng con sẽ trưởng thành vào đời cũng là một Cô, Cậu Cử hoặc hơn thế nữa !
Không ngờ ! Con cũng chỉ tốt nghiệp được Cao đẳng , khiến Cha thất vọng quá !
Người con nghe người Cha tâm sự, nét mặt có vẻ suy nghĩ, đắn đo một lúc lâu :
Thưa ngày xưa Cha chọn nghề dạy học là theo lý tưởng cao quí của nghề nghiệp hay cốt là để mưu sinh ?
Thưa ngày xưa Cha chọn nghề dạy học là theo lý tưởng cao quí của nghề nghiệp hay cốt là để mưu sinh ?
Người cha chậm rãi trả lời :
Thì lúc bấy giờ thị tuyển đạt thì học rồi ra làm nghề chứ chưa nghĩ đến đó là lý tưởng gì cả !
Thì lúc bấy giờ thị tuyển đạt thì học rồi ra làm nghề chứ chưa nghĩ đến đó là lý tưởng gì cả !
Người con nói ngay :
Như vậy thì Cha làm nghề cũng chỉ là để mưu sinh là chính phải không ?
Như vậy thì Cha làm nghề cũng chỉ là để mưu sinh là chính phải không ?
Người Cha trả lời :
Dù làm nghề gì thì cũng phải sống chứ con !
Dù làm nghề gì thì cũng phải sống chứ con !
Người con lại hỏi :
Thế thì mội tháng lương Nhà giáo của Cha nhận được bao nhiêu ?
Thế thì mội tháng lương Nhà giáo của Cha nhận được bao nhiêu ?
Người Cha trả lời :
Mỗi tháng nhận đủ các khoản cộng lai cũng gần hai triệu hoặc hơn chút đỉnh .
Mỗi tháng nhận đủ các khoản cộng lai cũng gần hai triệu hoặc hơn chút đỉnh .
Lúc này người con mạnh dạn hơn :
Như vậy thì Cha đừng nên trách con vì đã làm cho Cha thất vọng, mà Cha nên hiểu về con nhiều hơn mới đúng !
Như vậy thì Cha đừng nên trách con vì đã làm cho Cha thất vọng, mà Cha nên hiểu về con nhiều hơn mới đúng !
Người Cha ngạc nhiên :
Con nói như vậy là sao ?
Con nói như vậy là sao ?
Người con giải thích : Thưa Cha, khi con thi Đại học, Cha có định hướng cho con vào ngành sư phạm và kết quả kỳ thi con đã đậu vào Đại học sư phạm với điểm số khá cao, nhưng con lại không theo học trường đó, mà con lại thi vào một trường Cao đẳng mà ngành học lúc đó khi ra trường là một đỉnh cao của trào lưu xã hội đổi mới . Để rồi khi con tốt nghiệp ra trường với tấm bằng Cao đẳng. Khiến cho Cha thất vọng .
Nhưng con xin thưa với Cha rằng :
Nếu con theo học Đại học thì thời gian kéo dài đến 5 – 6 năm mới ra trường, chi phí cho việc học lại quá tốn kém, mà khi ra trường lại còn phải “ van ông - lạy bà “ mới có được một chỗ làm, sau đó còn lắm nhiêu khê nữa mới có lớp để dạy . Mà lương tháng thu nhập đâu có hơn gì Cha. Trong bối cảnh xã hội giá cả cao vọt như tên lửa tầm xa, thì thử hỏi làm sao con sống được, để mà nuôi dưỡng lý tưởng chứ !
Nếu con theo học Đại học thì thời gian kéo dài đến 5 – 6 năm mới ra trường, chi phí cho việc học lại quá tốn kém, mà khi ra trường lại còn phải “ van ông - lạy bà “ mới có được một chỗ làm, sau đó còn lắm nhiêu khê nữa mới có lớp để dạy . Mà lương tháng thu nhập đâu có hơn gì Cha. Trong bối cảnh xã hội giá cả cao vọt như tên lửa tầm xa, thì thử hỏi làm sao con sống được, để mà nuôi dưỡng lý tưởng chứ !
Còn như hiện nay, mặc dù con chỉ tốt nghiệp cao đẳng, nhưng mà con lại làm đúng công việc mà ngành con được học . Thu nhập mỗi tháng bằng 5 – 6 tháng lương của Cha gộp lại, vậy thưa Cha Cao đẳng chưa chắc là thua Đại học phải không ?
Con còn trẻ, nếu cần con sẽ học thêm, hiện nay bằng Đại học từ xa, từ gần dễ có lắm. Bản thân con không bao giờ từ chối kiến thức, chỉ sợ kiến thức từ chối con thôi .
Con còn trẻ, nếu cần con sẽ học thêm, hiện nay bằng Đại học từ xa, từ gần dễ có lắm. Bản thân con không bao giờ từ chối kiến thức, chỉ sợ kiến thức từ chối con thôi .
Con thành thật xin lỗi Cha vì đã nói lên những điều quá thật .
Người Cha im lặng …..
Hai cha con cùng ngồi nói về chuyện nghề nghiệp :
Hai cha con cùng ngồi nói về chuyện nghề nghiệp :
Người Cha : Cha đây đã từng làm thợ phục vụ trong ngành điện, có thâm niên trên dưới 40 năm. Nhưng mà Cha nhận thấy Con và Bạn thợ trong ngành điện bây giờ sao khác với thời Cha ngày xưa quá !
Người con ngạc nhiên hỏi lại : Cha nhận thấy khác ở điểm nào ? Về mặt kỹ thuật, năng lượng, chất lượng hay có điểm gì khác hả Cha ?
Người Cha : Không đề cập đến chuyên môn, hay kỹ thuật . Mà Cha chỉ muốn nói về phong cách phục vụ thôi .
Người con : Con tưởng chuyện gì chứ, chuyện đó thì con xin thưa với Cha rằng : Ngày xưa Cha và các Chú, Bác trong ngành phải đến từng nhà xin chủ nhà cho được bán điện.
Chúng con ngày nay thì ngược lại . Chủ hộ phải đến chỗ chúng con năn nỉ xin được mua điện.
Thời của Cha là đến nhà xin chủ nhà cho thu tiền điện, còn bây giờ chúng con yêu cầu chủ hộ phải nộp tiền điện.
Phong cách phục vụ thời đại mới thì phải khác chứ Cha . Cũng như điện hồi xưa chạy bằng động cơ diesel mà không thấy nói lỗ, còn bây giờ điện chạy bằng nước mà vẫn cứ thấy lỗ là vậy đó, sao Cha lại lạc hậu thế !
Người Cha im lặng……
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)